Mỗi hành trình của cuộc sống luôn có những dự liệu cho chính bản thân mình
ĐỜI CÓ MẤY NGÀY MAI!
Đời người tính lại mấy ngày mai?
Bớt chuyện chờ trông, chớ hẹn dài!
Trách bản thân mình ngơ ngác đợi,
Than thời thế cuộc ngậm ngùi sai.
Hôm nay xắn áo làm liền việc,
Việc cũ tính xong bước vững hai.
Việc nhỏ gom dần xây nghiệp lớn,
Bền lòng há sợ đắng cay ai!
Cảm tác: Siha Sokheng
Thơ Đường luật vốn là thánh địa của những quy chuẩn nghiêm cẩn. Trong thi hiển hiện trí, trong lời chứa đựng cái thần của người cầm bút. Bài thơ "Đời Có Mấy Ngày Mai!" của tác giả Siha Sokheng ra đời không phải từ một nguồn cảm hứng lãng mạn mây gió, mà cất lên từ chính hơi thở gấp gáp của thực tại, từ cái nhìn sắc lạnh, kiên định của một người đàn ông đã đi qua đủ trải nghiệm để hiểu cái giá của thời gian và hành động.
Dưới góc độ phân tích văn chương, đây là một tác phẩm thất ngôn bát cú Đường luật đạt đến sự chín muồi về cả hình thức niêm luật lẫn chiều sâu tư tưởng.
“Đời người tính lại mấy ngày mai?
Bớt chuyện chờ trông, chớ hẹn dài!”
Bài thơ mở đầu không vòng vèo bằng cảnh trí thiên nhiên hay sự ủy mị thường thấy. Tác giả tung ngay một câu hỏi tu từ mang tính tạt nước vào mặt: “Đời người tính lại mấy ngày mai?”. Câu hỏi ấy như một nhát dao cắt đứt thói quen trì hoãn. Chữ “tính lại” mang đậm đà ngữ khí miền Nam – mộc mạc, thực tế và trực diện. Ngay sau đó là một lời ra lệnh cho chính bản thân: “Bớt chuyện chờ trông, chớ hẹn dài!”. Hai câu đề dựng nên một tâm thế khẩn trương, đưa người đọc thoát khỏi những mộng tưởng hoài hoài để đối diện thẳng với quỹ thời gian hữu hạn của kiếp người.
“Trách bản thân mình ngơ ngác đợi,
Than thời thế cuộc ngậm ngùi sai.”
Nhìn về mặt kỹ thuật Đường luật, cặp câu Thực đạt đến độ cân chỉnh tuyệt đối về mặt đối ngữ và đối ý (Trách bản thân đối với Than thời thế; Ngơ ngác đợi đối với Ngậm ngùi sai).
Về mặt tư tưởng, đây là khúc ngoặt mang tính "tự phản biện" cao nhất. Con người ta khi bế tắc thường có hai xu hướng: một là dằn dặt bản thân, hai là đổ lỗi cho hoàn cảnh. Nhưng cả hai trạng thái ấy – "ngơ ngác" và "ngậm ngùi" – đều chỉ dẫn đến cái "sai". Tác giả nhận diện rất rõ sự vô ích của việc oán trời trách người. Đứng trước nghịch cảnh, thở than hay hối hận cũng chỉ là những năng lượng tiêu cực bào mòn ý chí. Muốn thoát ra, chỉ có một đường duy nhất: ngừng than vãn.
“Hôm nay xắn áo làm liền việc,
Việc cũ tính xong bước vững hai.”
Nếu cặp Thực là sự dừng lại để nhìn lại lỗi lầm, thì cặp Luận bùng nổ năng lượng của sự hành động. Cụm từ “xắn áo làm liền” là một nhãn tự (từ đắt giá) tuyệt vời. Nó đem cái không khí bình dị, dung dị và chất "lỳ đòn", hào sảng của miền Nam thổi vào không gian trang nghiêm của thơ Đường. Thơ Đường ở đây không còn là thứ văn chương xướng họa tháp ngà, mà đã trở thành khí giới thực chiến của người lao động, của người làm chủ số phận.
Ý thơ ở câu 6: “Việc cũ tính xong bước vững hai” cho thấy một tư duy vô cùng tỉnh táo. Không phải là sự bốc đồng làm bừa, mà là thái độ giải quyết dứt điểm những tồn đọng, gánh nặng quá khứ ("việc cũ tính xong") để tạo bản lề vững chắc cho bước tiến tiếp theo ("bước vững hai").
“Việc nhỏ gom dần xây nghiệp lớn,
Bền lòng há sợ đắng cay ai!”
Khép lại bài thơ là một đúc kết trầm lắng nhưng giàu sức nặng. Đang đứng trước những hoài vọng lớn lao hay gánh nặng cơm áo, tác giả không nuôi mộng viển vông "một bước lên mây". “Việc nhỏ gom dần xây nghiệp lớn” – đó là triết lý sống nhẫn nại, kiên trì của bậc quân tử. Biết cúi đầu làm từ những việc nhỏ nhất chính là cái gốc của sự thành công bền vững.
Câu kết bài thơ vang lên như một lời tuyên ngôn kiên định: “Bền lòng há sợ đắng cay ai!”. Bộ vần "AI" (mai - dài - sai - hai - ai) mở ra một âm hưởng hào sảng, dứt khoát. Khi người đàn ông đã tôi luyện được một "bền lòng" (ý chí sắt đá), thì mọi cay đắng, mọi lời gièm pha, phán xét của thế thái nhân tình đều trở nên vô nghĩa.
"Đời Có Mấy Ngày Mai!" của Siha Sokheng là một bài thơ thành công ở cả ba phương diện:
Kiến trúc chỉn chu: Đảm bảo đúng luật Bằng Trắc (Luật Trắc, vần Bằng), độc vận mượt mà, không mắc lỗi lặp từ hay thất niêm.
Khí chất khác biệt: Đưa được hơi thở đời sống, tinh thần Nam Bộ mộc mạc, mạnh mẽ vào trong khuôn khổ gò bó của Đường luật mà không làm mất đi tính thẩm mỹ của thơ cổ.
Giá trị nhân văn & Động lực: Bài thơ đóng vai trò như một tấm gương chiếu soi bản lĩnh. Đọc bài thơ, người ta không thấy sự bi lụy hay gục ngã, mà thấy một tâm thế chủ động, một bản lĩnh kiên cường quyết vươn lên từ gian khó.
Bài thơ không chỉ dừng lại ở một tác phẩm văn học để ngâm ngợi, mà chính là một bản tuyên ngôn hành động - một hành trang tinh thần giá trị cho bất kỳ ai đang cần điểm tựa để đứng dậy và bước tiếp.
Nhận xét
Đăng nhận xét